bet788
2024-06-05 05:36:28 - Lượt xem: 896



bet788

Từ đó ít thấy cô ngồi trước hiên nhà. Con dốc thì cứ thế trơ trọi không bụi cỏ ngọn cây nào mọc lên, chắc nó hờn dỗi cô năm xưa cào cuốc mạnh tay. Cái dốc trống trơn thì thoáng đãng, dễ chịu, nhưng nó cũng dễ thấy về hướng rẫy, chiều chiều khói bếp cuộn lên, ngột ngạt lòng người.bet788